Hiển thị các bài đăng có nhãn Sự thật phũ phàng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sự thật phũ phàng. Hiển thị tất cả bài đăng

Phật A di đà không có thật

Ai tu theo đạo Phật đều biết Phật A di đà nhưng ít ai hiểu rằng Phật A di đà thật sự không có thật, chỉ là ông Phật tưởng tượng do các sư đại thừa sáng chế ra,  và cõi Tịnh độ Tây Phương Cực Lạc cũng chỉ là một cõi không có thật. Rất nhiều nhà thờ phượng Phật A di đà và Quan Thế Âm Bồ Tát và tông phái Tịnh Độ Tông cầu vãng sanh cực lạc là nhiều người tu theo nhất tại Việt Nam. Thật là một sự lường gạt vĩ đại mà các tổ sư Đại Thừa ngày xưa đã dựng lên, nối tiếp theo truyền thống các sư Đại Thừa ngày nay tiếp tục lừa dối các Phật tử ít nghiên cứu về Phật học. Câu "Nam mô A di đà Phật" nổi tiếng đến nỗi mà các Phật tử dùng để chào nhau.  Mỗi đám ma đều có sự hiện diện bàn thờ Phật A di đà bên cái hòm người chết, các sư Đại Thừa thường tụng niệm Phật A di đà để Phật A di đà rước người chết về miền Cực Lạc.

Sư ông Thích Thông Lạc nêu ra những giả dối của pháp Đại Thừa



 Ngày nay không còn ngăn sông cách núi và không “đói” thông tin như ngày xưa nữa. Cho nên, mọi thứ điều được rõ ràng: “Kinh Giả”, “Kinh Thật”, đừng hòng ai lấp liếm che dấu sự thật. Nào, những Phật tử với ít bụi trong mắt, đã lỡ bị nhiễm pháp “tham cao siêu” có thể được ích lợi nếu kiên nhẫn tìm hiểu những vấn đề về cái gọi là “Đại Thừa”.  Phật Pháp Chân Thật (PPCT) xin giới thiệu bài pháp của sư ông Thích Thông Lạc (mà hầu hết các web site rất sợ đăng, vì sao???). Bản thân PPCT không liên hệ gì với sư ông và các đệ tử của sư ông. Đạo Phật là đạo của người có trí biết phán xét đúng sai chứ không phải là đạo của sự chấp nhận, tin ẩu tả những gì mà người ta áp đặt từ xưa.

PHẬT GIÁO NGUYÊN THỦY VÀ PHẬT GIÁO BIẾN CẢI - Tiến sĩ Phật học Sures Chandra Banerji


Một số quan điểm đặc trưng và khá phổ thông của Đại Thừa giáo là:
- Kêu gọi sự nhận thức về thế giới hiện tượng, đồng thời xác định tính KHÔNG của cái gọi là CON NGƯỜI. Quan điểm này đi ra từ giáo lý vô ngã của Phật giáo truyền thống nhưng bản thân nó thì có lắm điều phải xét lại.
- Niềm tin vào sự có mặt của vô lượng Chư Phật và Bồ-tát vẫn từng lúc hiện hữu trong khắp nơi.
- Chấp nhận thờ phụng các Thần Thánh, kể cả những quỷ thần vay mượn từ Bà-la-môn giáo.
- Phù chú, chân ngôn vẫn có thể là con đường đạt tới giải thoát.
- Xác nhận vai trò của TÂM với quan điểm "nhất thiết duy tâm tạo".

Sư ông Thích Thông Lạc khôi phục nền đạo đức nhân sinh Phật giáo Đại Thừa

Giới thiệu: Sư ông Thích Thông Lạc ở núi Trảng Bàng (Tây Ninh) dũng mãnh như con "sư tử pháp" đã mạnh dạng nói thẳng về "Đại Thừa" trong Kinh Sách Trung Hoa, đã  đô hộ ỡ Việt Nam trước khi đạo Phật Nguyên Thủy có mặt khoảng 40 trở lại đây. Hầu hết mọi trang web đều không dám đăng bài viết của sư ông. Chúng tôi thấy mọi người nên tham khảo ý kiến người khác nên đăng tại đây, có chọn lọc nội dung từ các sách của sư ông nhưng không sửa chữ nghĩa của sư ông. Đức Phật khuyến khích đàm luận Phật Pháp vậy thì bài đăng này chỉ có tính tham khảo thêm trước tệ nạn mê tín dị đoan quá sâu sắc của phái Tịnh Độ Tông (cầu A di đà, Quan Âm) ở Việt Nam ta.

Nguồn gốc Kinh Đại Thừa là do các sư viết ra - Nguyễn Trung Hiếu

image

Sau hơn 500 năm kể từ khi Phật nhập diệt, Phật giáo Đại thừa mới bắt đầu xuất hiện và từ đó những bộ phái khác đều bị Phật giáo Đại thừa gọi chung là Tiểu thừa.
Phật giáo Nguyên thủy, còn gọi là Nam tông, Theravada không công nhận danh xưng Tiểu thừa và phản bác: “Kinh Đại thừa không phải là lời Phật dạy”. Những luận cứ sau đây biện minh cho nhận xét trên.

KHÁI NIỆM QUÁN THẾ ÂM THEO KINH ĐIỂN PALI - Tọai Khanh

Quan Thế Âm Bồ Tát không có thật chỉ là sự mê tín dị đoan từ Ấn Độ Giáo (Bà La Môn xưa) và được dân gian Trung Quốc chế tạo ra nhiều Quan Âm khác. 
Quán Âm hay Quán Thế Âm là tên gọi của một vị Bồ Tát nổi tiếng trong hệ thống Phật giáo Bắc Truyền (vẫn được thậm xưng là Đại Thừa) khắp các xứ Trung Hoa, Hàn quốc, Nhật Bản, Tây Tạng, Mông Cổ và cả Việt Nam. Chữ Phạn của tên gọi này là Avalokitvesvara, thường được dịch sát là Quán Tự Tại. Chữ Tự Tại (Isvara) này không hề mang nghĩa thanh thản độc lập như nhiều người vẫn nghĩ. Nó là một từ tố thường thấy ngay sau tên gọi của các vị thần Ấn Độ, một chút dấu vết của Ấn Giáo, xa hơn một tí là Bà La Môn giáo thời xưa. Nói mấy cũng không đủ, với phương tiện Internet ngày nay, người muốn biết xin cứ Online thì rõ. Nãy giờ chỉ nói cái tên, cái ý nghĩa hay vai trò của khái niệm Quán Thế Âm mới là quan trọng.

Kinh Điển Phật giáo: thực và hư (Kinh giả và kinh thật)

Kết tập đầu tiên
Ba tháng sau khi Đức Phật nhập diệt, ngài Đại Ca-diếp (Mahā Kassapa) triệu tập một hội đồng gồm khoảng 500 vị thánh tăng tại vùng đồi núi ngoại thành Vương xá (Rājagaha) để kết tập kinh điển, sau này được gọi là Đại hội Kết tập I. "Kết tập" có nghĩa là thu góp, tập hợp lại, ôn lại, đừng để cho tán thất. Tiếng Phạn là "sangīti", có nghĩa là cùng nhau tụng lại. Trong Đại hội này, ngài Đại Ca-diếp là chủ quản, ngài A-nan-đa (Ānanda) đọc lại các bài kinh giảng, và ngài Ưu-ba-ly (Upāli) đọc lại các điều luật. Sau lần kết tập đầu tiên này, Luật tạng và Kinh tạng được đúc kết. Lúc ấy, Kinh tạng được chia ra thành 4 bộ chính: Trường bộ, Trung bộ, Tương ưng bộ, và Tăng chi bộ.

Đây là thời kì nguyên thủy , tinh nguyên nhất được các bậc thánh kết tập lại. Nhưng chúng ta thấy chỉ có 4 tạng kinh .

Vấn đề Kinh điển ngụy tạo


Vấn đề Kinh điển ngụy tạo
Pháp Tịnh hỏi, Thích Giác Hoàng trả lời



Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật!
Con có câu hỏi về nguồn gốc của một số Kinh như Kinh Thủ Lăng Nghiêm, bộ ba Kinh A Di-Di-Đà, Kinh Dược Sư và Kinh Địa Tạng. Quý Hoà Thượng như HT. Nhất Hạnh, HT. Thanh Từ khi giảng về các Kinh này thường mở đầu đại khái như: “Kinh này xuất hiện vào khoảng thế kỷ thứ sáu, v.v…” có ý nói Kinh được soạn ra nhiều thế kỷ sau khi Đức Phật nhập diệt. Thầy Nhật Từ trong bài mở đầu quyển Kinh Nhật Tụng, cũng viết đại khái: “Các Kinh như Kinh Địa Tạng có tính chất van xin ân huệ, không hợp với tinh thần giác ngộ giải thoát của Phật giáo…” Thầy Chơn Quang ở trong nước thì không kiêng nể gì, tuyên bố “Kinh A-Di-Đà và Kinh Địa Tạng đều là những Kinh ngụy tạo.” (Trong khi đó Phật tử đều biết được nguồn gốc của Kinh Pháp Bảo ĐànKinh Thuỷ Sám và Lương Hoàng Sám). Thái độ úp mở hoặc ý kiến riêng của chư vị Tăng Ni làm cho Phật tử hoang mang một cách vô ích. Con xin quý Thầy giảng về việc này.
Kính,
Pháp Tịnh.

Sự Thức Tỉnh Của KUNDALINI

Tại một trường thiền Myanmar, những năm vừa qua, một số thiền sinh có biểu hiện các triệu chứng được gọi là tâm thần. Họ được chuyển về nước để điều trị tại bệnh viện tâm thần.Tin nghe rằng họ đã từ từ bình phục. Đây là trường thiền uy tín, phương pháp thiền có các thày tu hướng dẫn. Tại đây không chủ trương tu luyện Kundalini (thuộc Ấn Giáo). Mọi thiền sinh tu tập thiền định của Phật Giáo (Jhana), đối tượng tập trung không phải là các luân xa hay Kundalini. Như vậy dù không cố ý khích động, phải chăng Kundalini vẫn cứ trỗi dậy khi hội đủ những điều kiện thích hợp?

ĐẠI-THỪA và TIỂU-THỪA phái nào cao siêu hơn ?

Trần Thanh hỏi, Thích Giác Hoàng trả lời
Nguyên văn câu hỏi:
1) Tại sao một số kinh điển Đại Thừa lại không nằm trong  Tam Tạng (Tripitaka), mặc dù chúng cũng là lời của Phật (như thị ngã văn), như Kinh Pháp Hoa, Kinh Hoa Nghiêm, v.v…?
2) Sự chia rẽ giữa Tiểu Thừa và Đại Thừa trầm trọng ở mức độ nào? Sao bên nào cũng tự nhận là đi đúng đường và cao siêu hơn? Và tại sao Phật từng nói trong Kinh Pháp Hoa, Đại Thừa là hạt giống rắn chắc, khác với Tiểu Thừa là hàng thấp thỏi, trình độ kém, như vậy Phật đã xếp hạng giữa hai phái, vậy mà Tiểu Thừa vẫn tự nhận là Nguyên Thuỷ đúng lời Phật dạy?
Xin đa tạ quý Thầy và đạo hữu.
Trần Thanh.

KINH KALAMA TIẾNG CHUÔNG CẢNH TỈNH THIỀN TÔNG VIỆT NAM - GS001

Kinh KALAMA là một kinh mà bây giờ đang được các học giả đông tây kính nể. Họ không ngờ Phật là một vị giáo chủ có tinh thần thông khoáng không bắt buộc tín đồ chấp nê giáo điều một cách tuyệt đối như các tôn giáo khác. Đại khái kinh này có những lời khuyên của Phật như sau:
Này các Kàlàmà, "Chớ có tin vì nghe báo cáo, chớ có tin vì nghe truyền thuyết; chớ có tin vì theo truyền thống; chớ có tin vì được kinh điển truyền tụng; chớ có tin vì lý luận suy diễn; chớ có tin vì diễn giải tương tự; chớ có tin vì đánh giá hời hợt những dữ kiện; chớ có tin vì phù hợp với định kiến; chớ có tin vì phát xuất từ nơi có uy quyền, chớ có tin vì vị Sa-môn là bậc đạo sư của mình."

Đi chùa, người Việt không hiểu đạo Phật (Hoàng Nguyên)



Đến chùa cầu tiền tài địa vị, thậm chí còn phân biệt Đức Phật ở chùa nào thiêng hơn …
Trước những hiện tượng xảy ra phổ biến như hoang phí vung tiền lẻ tràn ngập khắp nơi, mê muội cầu tài lộc, chen lấn xô đẩy… tạo nên những hình ảnh xấu trong các mùa lễ hội. Vietnamnet có cuộc trao đổi với Thạc sĩ Trần Văn Phương (Giảng viên Khoa Văn hóa – Phát triển, HV Báo chí và tuyên truyền) để làm rõ nguyên nhân và các yếu tố gây nên các hiện tượng xấu đáng báo động trong các mùa du lịch văn hóa tâm linh.

Thầy "Tây" dạy thiền ở Việt Nam



Vì là một quốc gia Phật giáo nên đa số người Việt Nam từ nhỏ đã có thói quen đi chùa tương tự như người phương Tây đi nhà thờ... Do vậy, thật khó tưởng tượng rằng bạn có thể bắt gặp một thầy Tây dạy thiền cho người Việt Nam.
Lại càng ngạc nhiên hơn khi có một ông cựu Giám đốc Điều hành đến từ Hà Lan lại đang dạy thiền cho các doanh nhân Việt Nam. Điều này có vẻ không tự nhiên vì thiền vốn xuất phát từ phương Đông và gia nhập sang phương Tây chứ không phải ngược lại.

Hầu hết các Phật tử trên thế giới không hành thiền



Điều này có thể là một sự ngạc nhiên với nhiều người Mỹ, và ngay cả những người Phật tử Mỹ, khi biết rằng đại đa số các Phật tử trên thế giới không hành thiền. Nhưng đó là sự thật.
Trong số 250 triệu người Phật tử ngày hôm nay, chỉ có một phần rất nhỏ là có một thực hành thiền định thường xuyên, điều này là đúng sự thật không chỉ cho cư sĩ Phật giáo mà ngay cả đối với nhiều người trong số các tu sĩ Phật giáo, nữ tu trong các nước châu Á khác nhau mà Phật giáo là tôn giáo chính.

A-la-hán, Phật và Bồ tát (Tỳ khưu Bodhi)



Lý tưởng A-la-hán thường được xem là lý tưởng dẫn đạo cho Phật giáo Nguyên Thủy và lý tưởng Bồ tát là lý tưởng dẫn đạo của Phật giáo Đại Thừa. Nhận định này không hoàn toàn đúng, vì truyền thống Nguyên Thủy đã thể nhập lý tưởng Bồ tát trong giáo lý cơ bản và như vậy đã công nhận giá trị của quả vị A-la-hán và quả vị Phật đều là hạnh nguyện tu tập của người xuất gia...
I. Hai lý tưởng Phật giáo cạnh tranh nhau 
Lý tưởng A-la-hán thường được xem là lý tưởng dẫn đạo cho Phật giáo Nguyên Thủy và lý tưởng Bồ tát là lý tưởng dẫn đạo của Phật giáo Đại Thừa. Nhận định này không hoàn toàn đúng, vì truyền thống Nguyên Thủy đã thể nhập lý tưởng Bồ tát trong giáo lý cơ bản và như vậy đã công nhận giá trị của quả vị A-la-hán và quả vị Phật đều là hạnh nguyện tu tập của người xuất gia. Vì thế, nói một cách chính xác hơn thì lý tưởng A-la-hán và lý tưởng Bồ tát là những lý tưởng dẫn đạo cho cả Phật giáo Tiền Nguyên Thủy lẫn Phật giáo Đại thừa.

Khái niệm Quán Thế Âm theo Kinh điển Pāli Toại Khanh (Tỳ kheo Giác Nguyên)


Quán Âm hay Quán Thế Âm là tên gọi của một vị Bồ tát nổi tiếng trong hệ thống Phật giáo Bắc Truyền (vẫn được thậm xưng là Đại Thừa) khắp các xứ Trung Hoa, Hàn quốc, Nhật Bản, Tây Tạng, Mông Cổ và cả Việt Nam. Chữ Phạn của tên gọi này là Avalokitvesvara, thường được dịch sát là Quán Tự Tại. Chữ Tự Tại (Isvara) này không hề mang nghĩa thanh thản độc lập như nhiều người vẫn nghĩ.
Nó là một từ tố thường thấy ngay sau tên gọi của các vị thần Ấn Độ, một chút dấu vết của Ấn Giáo, xa hơn một tí là Bà La Môn giáo thời xưa. Nói mấy cũng không đủ, với phương tiện Internet ngày nay, người muốn biết xin cứ Online thì rõ. Nãy giờ chỉ nói cái tên, cái ý nghĩa hay vai trò của khái niệm Quán Thế Âm mới là quan trọng.

Bé 2 tuổi nguy khốn vì sự thờ ơ của đồng loại

 Rất nhiều người ở một thành phố miền nam Trung Quốc làm ngơ trước một em bé hai tuổi bị thương nặng trên phố, khiến bé gái này lâm vào tình trạng nguy kịch tính mạng.

Từ câu chuyện ““Binh khí” trong chùa?”


imageNhững ý kiến mà bạn đọc phản hồi đối với bài viết “Binh khí” trong chùa? Đã khiến chúng tôi thấy cần phải có bài viết tiếp theo này.

Khi mà ý kiến quý bạn đọc gợi ra các vấn đề, thì dù không hẳn là những câu hỏi nêu ra đối với chúng tôi, chúng tôi vẫn thấy có trách nhiệm tiếp tục tìm hiểu, bàn luận để tìm hướng giải đáp cho vấn đề, vẫn còn là nỗi băn khoăn chung.

THỰC HƯ VỀ CÂU CHUYỆN NIÊM HOA VI TIẾU CỦA THIỀN TÔNG (Thư viện hoa sen)

THỰC HƯ VỀ CÂU CHUYỆN NIÊM HOA VI TIẾU CỦA THIỀN TÔNG.

Lời Ban Biên Tập: Do sự sơ xuất của một moderator của chúng tôi khi chuyển bài từ thư mục này sang thư mục khác nên đã bị mất hoàn toàn bài của GS001 và các ý kiến đóng góp của quý độc giả.  Nay chúng tôi chỉ repost được bài viết của tác giả GS001 do còn lưu giữ trong E-mail.  Xin thành thật cáo lỗi cùng tác giả và quý độc giả.  Mong quý độc giả tiếp tục góp ý.


Tôi đọc trong các kinh lớn của Đại Thừa lẫn Nguyên Thủy tôi không hề tìm ra được ở đâu có ghi câu chuyện NIÊM HOA VI TIẾU. Câu chuyện này mang nặng tinh thần "phong kiến" và "dấu nghề" của Trung Hoa.
ĐẠO TRÍ TUỆ của Phật không thể có cái tinh thần truyền thừa như thế. Đã là ĐẠO TRÍ TUỆ thì phải như KHOA HỌC, khi lý thuyết đã trình bày ra đầy đủ, thì bất cứ ai, ở bất cứ phương trời góc bể nào, đều có thể theo đó mà trở thành bác học một cách bình đẳng như nhau.
Đó chính là lý do Đức Phật đã nhấn mạnh: "Các con tự thắp đuốc lên mà đi với chánh pháp, không nương tựa vào một ai khác". Trong đoạn kinh sau đây Đức Phật còn khẳng định rằng: Này Ananda, Như Lai không nghĩ rằng: "Ta là vị cầm đầu chúng Tỷ-kheo; hay "chúng Tỷ-kheo chịu sự giáo huấn của Ta".

MƯỜI BỐN ĐIỀU RĂN CỦA PHẬT LÀ GIẢ MẠO (Thư viện hoa sen)

MƯỜI BỐN ĐIỀU RĂN CỦA PHẬT LÀ GIẢ MẠO
(07/06/2011 02:48 PM) (Xem: 955)
Tác giả : Web Admin