GIÁC NGỘ là Cứu Cánh của Con Đường Giải Thoát
Trong bài giảng trước các bạn đã nghe về Thiền Minh Sát. Thiền sinh hành
Thiền Minh Sát thành công sẽ Giác Ngộ; bởi vậy đề tài giảng giải ngày hôm nay sẽ
nói đến Sự Giác Ngộ.
Ngày nay người ta thường nói đến Giác Ngộ. Giác Ngộ là một đề tài phổ
thông, nhưng chúng tôi không biết chắc những người thường nói đến Giác Ngộ có
hiểu những gì mà họ đang đề cập đến không. Sở dĩ chúng tôi nói điều đó vì Giác
Ngộ có rất nhiều nghĩa và tùy theo quan niệm của từng người, của từng tôn giáo.
Giác Ngộ của Thiên Chúa Giáo không cùng nghĩa với Giác Ngộ của Hindu Giáo, của
Hồi giáo, và của Phật Giáo. Chữ Giác Ngộ cũng được dùng với nghĩa chính trị. Bởi
thế trước khi nói về Giác Ngộ chúng ta nên hiểu chữ Giác Ngộ theo nghĩa Phật
Giáo Nguyên Thủy. Trước tiên chúng ta cần biết thế nào là Giác Ngộ. Theo Phật
Giáo, Giác Ngộ là thấu hiểu Bốn Chân Lý Cao Thượng (Tứ Diệu Đế) và
loại trừ những phiền não trong tâm. Như vậy, ít nhất phải có hai yếu tố này
trong Giác Ngộ. Một người Giác Ngộ Đạo Quả thì sẽ thấy, hiểu hay xuyên thấu Bốn
Chân Lý Cao Thượng (Tứ Diệu Đế). Nghĩa là hiểu rõ Bốn Chân Lý Cao Thượng bằng
kinh nghiệm của chính mình đồng thời người này phải có đủ khả năng loại trừ phiền
não.
Tứ Diệu Đế hay Tứ Thánh Đế (ariya sacca) tức là bốn sự thât rốt ráo về khổ, về nguyên nhân khổ, về diệt khổ, về con đường diệt khổ.